Mẹ đưa con trai tâm thần đi xăm bị từ chối, lúc nhìn hình xăm theo yêu cầu, thợ xăm rơi nước mắt

130

Anh Chiến mắc chứng bệnh về thần kinh nên không thể làm chủ bản thân, hay đi lang thang ngoài đường.

Sợ ngày nào đó lạc con, người mẹ đến tiệm xăm để người ta giúp bà xăm lên người con trai mình tên, số điện thoại và cả địa chỉ nhà.

Vị khách đặc biệt ở tiệm xăm cách đây 10 năm

Loading...

Tiệm xăm của anh Nguyễn Đức Tuấn (nghệ danh: Tuấn Vampire) nằm nép mình ở một góc nhỏ trên phố hàng Buồm, tính đến nay cũng gần 11 năm anh đi theo con đường xăm hình chuyên nghiệp. Hàng ngày anh tiếp đón nhiều lượt khách, đa số là những bạn trẻ, có cả dân công sở, người lớn tuổi, người nước ngoài – “Bất kể là ai, miễn là họ có nhu cầu ghi dấu ấn lên cơ thể”.

Loading...

Từng ấy năm, để nói về hồi ức đẹp trong nghề, anh Tuấn có vô số những câu chuyện bên lề đằng sau những hình xăm độc đáo. Đặc biệt có một vị khách do chính tay anh thực hiện hình xăm và cho đến tận bây giờ anh vẫn không quên được. “Một cậu thanh niên được mẹ đưa đến và bà muốn một bức xăm lên người cậu ấy, gồm tên, địa chỉ và số điện thoại gia đình”.

Anh Nguyễn Đức Tuấn.

Câu chuyện đã lùi vào quá khứ gần 10 năm nhưng khi nhắc đến “tác phẩm” đó anh Tuấn vẫn nhớ vanh vách. “Anh ấy tên Đinh Quốc Chiến, nhà ở phố Hàng Khay”.

Hôm đó người mẹ dẫn con trai đến, họ đi theo nhóm 3, 4 người. “Mình cứ nghĩ người sẽ xăm là bác gái vì cô hỏi mình khá nhiều, nhưng không phải, cô nhờ mình xăm cho anh con trai bị bệnh về thần kinh, thường xuyên bỏ nhà đi lang thang để có ai nhìn thấy còn giúp gọi về nhà”.

Trong lúc xăm hình, anh Tuấn chỉ tập trung được 70%, phần còn lại để ý vì lỡ may anh Chiến có thể phản ứng trong quá trình xăm.

Và những gì anh Tuấn nghĩ đều đã xảy ra, phải mấy anh em trong quán mới có thể kiềm chế được sự phản kháng của “vị khách” đặc biệt này.

“Đằng sau hình xăm này là tình cảm của một người mẹ khiến mình cảm động, và có lẽ đó nên dù đã rất lâu rồi, mình vẫn không thể quên được”.

Nhiều người vẫn nghĩ, tiệm tattoo thường là chỗ lui tới của những bạn trẻ cá tính, họ đến đây kiếm tìm những “bức họa” được vẽ trực tiếp lên cơ thể của mình.

Chẳng ai nghĩ được, một người mẹ lại đưa con mình đến và xăm bức hình đầy chua xót như thế.

Không phải để khoe khoang, cũng chẳng phải để “hổ báo”, đối với anh Chiến hình xăm đó như tấm bùa hộ mệnh mang theo bên đời.

Những hình xăm nhỏ nhưng mang một ý nghĩa riêng biệt với từng người.

Người mẹ đau đớn gửi con đến trại tâm thần vì không thể theo bảo vệ từng bước chân con

Dựa vào chút manh mối trong mớ suy nghĩ chừng 10 năm của anh Tuấn, dọc khắp phố Hàng Khay, buông lời hỏi nhà anh Đinh Quốc Chiến hầu như không ai biết.

Mon men con ngõ nhỏ sâu hút theo lời chỉ dẫn của người bán trà đá đầu đường, chúng tôi tìm đến căn nhà nhỏ chỉ có một gian.

Người phụ nữ trung niên từ trong bước ra, đó là mẹ của anh Chiến – vị khách đặc biệt tại tiệm xăm năm đó. Cho rằng câu chuyện của con trai mình chỉ toàn nỗi buồn, cô từ chối chụp ảnh và cũng không nói tên, chỉ kể chuyện.

Cô kể, anh Chiến bị bệnh về thần kinh từ nhỏ, năm lên 6, 7 tuổi anh đã bắt đầu đi lang thang khắp nơi.

Không thể kiểm soát được bước chân của mình, anh cứ đi, đi mãi như thế khiến gia đình nhiều phen hú vía.

Loading...

Gần thì còn tìm về được chứ nếu anh đi xa, người nhà nhiều khi cũng không biết đường đi lối nào để tìm anh về.