Đời chìm nổi của thiếu nữ bán HOA cho đại gia từ khi 15 tuổi: ‘mấy ông ác quá, em đau lắm vì bị ‘chọc’ nhiều, quỳ lạy cũng không tha’

84

5 tuổi nhưng Lũng phổng phao như cô gái mười tám, đôi mươi. Dáng em cao ráo, eo thon, ngực đầy, tóc đen nhánh, da trắng muốt, chưa kể cặp mày thanh, đôi mắt lá răm lúng liếng.

Chiếc xuồng máy cập bờ kênh trước cửa nhà. Đứa con gái trẻ măng đứng ở mũi xuồng lảo đảo. Bất thần một vệt nước từ đằng lái bắn lên, làm ướt một mảng áo.

Con nhỏ lập tức quay phắt ra phía sau, quắc mắt mắng anh chàng đang luống cuống cầm tài, kèm một lô lốc tiếng đệm tục tĩu.

Loading...

Xong nó nhảy phóc lên bờ, mặt tỉnh bơ, mặc kệ anh tài công đứng ngó theo chết sững. Nó là con Lũng của nhà này mà báo chí gọi là Q. – thiếu nữ được cứu thoát khỏi động mại dâm ở TP Cà Mau nửa tháng nay.

Loading...

“Em quỳ lạy mà mấy ổng cũng không tha”

Vừa bước vào cánh cửa nhà, con Lũng đanh đá như biến mất. Nó cười cười, nhìn cha, nhìn mẹ: “Thưa cha, thưa mẹ con mới về!”.

Ông Đạt, cha của Lũng, nói như thanh minh: “Ở nhà từ hồi nào giờ nó đàng hoàng lắm. Từ hồi ở quán bà Châu được thả về tới nay hễ nó nổi nóng lên là miệng chửi thề như ăn gỏi. Tui rầy nó hoài mà chưa ăn thua”.

15 tuổi nhưng Lũng phổng phao như cô gái mười tám, đôi mươi. Dáng em cao ráo, eo thon, ngực đầy, tóc đen nhánh, da trắng muốt, chưa

 

kể cặp mày thanh, đôi mắt lá răm lúng liếng. Ở cái xứ cuối đất cùng trời này Lũng xứng đáng là hoa hậu.

Khó trách em lọt vào tầm ngắm bắt cóc bán d.â.m của tú bà Châu và đứng đầu danh sách “đào” cung ứng cho các đại gia, trong đó có ông Luận, chủ khách sạn lớn nhất Cà Mau mà em đã khai ra.

Phòng ngủ của Lũng, trên bàn phấn, ngoài thỏi son, hộp kem dưỡng, hộp kem trị mụn còn có một bầy hơn chục heo mẹ, heo con bằng nhựa. Heo nhựa là món đồ chơi em mê từ nhỏ đến bây giờ không bỏ được bởi vì “tụi nó dễ cưng quá”, như em nói.

Hôm qua em sang nhà bà nội chơi, bé Đẹt – con gái năm tuổi của chế Hai em lẻn vào phòng em lấy trộm mất một con heo, em về nhà phát hiện làm um lên.

Bi kịch sẽ còn đưa Lũng tới đâu khi em chỉ là con nhóc giành đồ chơi với đứa cháu?

Cũng trong căn phòng ngủ nửa người lớn nửa con nít này, đêm em nằm thủ thỉ mà nước mắt dàn dụa: “Mấy ổng ác lắm chị ơi. Em đau lắm, mệt lắm, có nhiều lần em ói tới mật xanh luôn… Em năn nỉ, em khóc, em quỳ lạy mà cũng không có ai tha cho em”.

Em kể lại những trò bệnh hoạn mà bầy thú đã giở ra hành hạ em, coi em không khác thú vật. Hai lần em lén bỏ trốn thì bị hai tay mặt rô của bà Châu túm lại, đánh bầm dập. Rất nhiều lần em đã nghĩ đến cái chết.

Bà Châu bắt em uống cả trăm viên thuốc lắc, thuốc an thần em đều cố nuốt hết, lại còn ăn cắp thuốc uống thêm với ý nghĩ uống nhiều “sẽ được chết”.

Em nói về cảm giác hôm vừa rồi đi ra chợ huyện, chứng kiến mấy người quen bàn tán câu chuyện của em trên mặt báo nhưng do ảnh chụp em được báo làm mờ mặt nên họ không nhận ra em.

Nghe họ nói những lời lẽ không mấy hay ho về cô gái trong bài viết mà em chỉ muốn độn thổ, muốn bỏ chạy.

Loading...

Em nức nở: “Em là con đĩ thiệt rồi hả chị? Nhục nhã quá!”. Mấy hôm trước, em vo gạo nấu cơm rồi em giật mình bởi ý nghĩ ập đến: Đời mình bây giờ đã nát bét như hột gạo bị nấu thành cơm: “Làm cơm chín cũng còn hên, em thấy mình là cục cơm thiu”.