Cảm ơn em đã cho anh biết thế nào là đau khổ, thế nào là yêu…

190

Có lẽ em sẽ là một người rất đặc biệt như anh vẫn thường hay nói, nhưng chẳng thể là một mối quan hệ đủ để gọi tên.

Anh yêu em là vậy, học xong cách yêu lại phải học cách buông tay. Nói sao nhỉ? Có lẽ là rất nuối tiếc những năm tháng thanh xuân đó vì anh chỉ có thể trở thành người yêu em nhưng lại không thể là người cùng em đi đến cuối cuộc đời.

Cảm ơn em đã dạy cho anh biết thế nào là tình yêu, cảm ơn em đã bước vào cuộc đời anh cho dù cuối cùng anh phải buông tay hết mọi thứ…Cảm ơn em đã cho anh biết thế nào là đau khổ, thế nào là yêu;

Loading...

cũng cảm ơn em đã cho anh biết cùng nhau vượt qua khó khăn gian khổ, cùng nhau sống những ngày tươi đẹp là như thế nào. Cảm ơn em đã cho anh cơ hội được yêu thương, quan tâm và lo lắng cho em.

Loading...

“If you talk to a man in a language he understands, that goes to his head. If you talk to him in his language, that goes to his heart”.

Chỉ muốn ghi lại câu hôm nay em nói, dù không hẳn là với riêng anh nhưng anh muốn nghĩ là cho anh. Và chỉ muốn ghi lại cảm giác bất lực của anh, cảm giác khi thấy thứ mình rất thích, rất thích nhưng lại chẳng thể với tới.

Ai ở vị trí nào sẽ gặp được người ở vị trí ấy. Ở vị trí của em, em có những sự lựa chọn tốt hơn, em thích hợp với một người con trai tài năng, giỏi giang. Còn anh chỉ là một đứa thất bại.

Em đã bao giờ nhớ ai đó đến khắc khoải không yên? Đã bao giờ em vì thương một người mà đớn đau cùng cực? Đã bao giờ em yêu ai đó một cách dặt dè, hèn mọn? Cũng đã bao giờ vì yêu mà trở nên cứng cỏi, quyết tâm?

Em chưa từng đúng không?

Nhưng anh thì rồi. Vì em!

Có lẽ chúng ta chẳng chung đường đâu em nhỉ. Cũng đúng thôi, chúng ta cuối cùng vốn dĩ cũng chỉ là BẠN thôi. Sau tất cả, chỉ góm gọn một tiếng thở dài. Có lẽ anh sẽ là một người rất đặc biệt như em vẫn thường hay nói, nhưng chẳng thể là một mối quan hệ đủ để gọi tên.

Có lẽ em cũng sẽ cảm nhận được rằng, một người luôn làm bạn với em nhưng điều họ làm với em còn hơn những gì mà em luôn nhắc với họ rằng đừng suy nghĩ nhiều.

Đứng nhìn từ phía xa, anh vẫn luôn thấy rằng cái cách em đối xử anh với những người khác, đôi lúc nó thật tàn nhẫn… Vẫn là những tin nhắn đợi chờ lâu mới thấy hồi âm, vẫn là những cuộc gọi điện thoại riêng khi chúng ta đi chung với nhau, vẫn là nhiều cuộc hẹn sau mỗi lần em đưa anh về…

Em thấy không, đâu phải cứ yêu thương hết lòng thì sẽ được đáp lại, đâu phải cứ chờ rồi có người sẽ đến.

Nốt hôm nay thôi, anh sẽ không chìm đắm trong u buồn vì một người không xứng đáng, anh sẽ bước ra khỏi vũng lầy đó, phủi sạch sẽ những vết bẩn và trở nên rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Loading...

Anh không muốn bỏ lỡ người quý trọng cùng anh vào lễ đường, cũng như lãng phí tình cảm của mình thêm một lần nào nữa.