Bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ thôi không thương em nữa…

404

Xin lỗi vì đã làm phiền, bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ thôi thương em nữa…

Gần hai năm rồi em nhỉ, có lẽ khoảng thời gian đó đã đủ để một mối tình thời them xuân vụn vỡ sẽ chìm dần vào kí ức. Em chắc rằng sẽ thôi nhớ về anh nữa – về một chàng trai ngày ấy hay làm phiền em mọi lúc, người hay nhắn tin với em than thở mọi chuyện, bày đặt đủ điều xin em lời khuyên, và em cũng biết, chàng trai đó thích em nhiều thế nào…

Người bắt đầu là anh,nhưng người tỏ tình lại là em, những hai lần anh mới đồng ý làm bạn gái của em, sau hẳn một năm trời anh thầm thương trộm nhớ. Nhưng mà, có phải anh đã quá vội vàng rồi không?

Loading...

Khi mà chưa sẵn sàng đã vội nắm lấy tình yêu, vì sợ mất em, sợ đánh mất cơ hội, cũng sợ bản thân làm tổn thương em mà anh cho câu chuyện chúng ta bước sang một trang mới – khởi đầu của tình yêu.

Loading...

Ta nắm tay nhau vào một mùa thu vẫn còn lất phất mưa, em hay gửi anh những câu hát của Mr.Siro ” Nếu đang yêu nhau chỉ cần, nhìn mưa sẽ nhớ nhau hơn”, anh nhớ mãi, cảm giác sung sướng và hạnh phúc như đang bao trùm lên cả người anh vậy. Bởi lẽ, cuộc đời mà, những điều vui vẻ chả bao giờ kéo dài được bao lâu.


Anh nhớ giọng hát của em, anh nhớ em hay ghi âm giọng nói hù ma khi biết anh đang ở nhà một mình, anh nhớ em hay cằn nhằn bắt anh phải ăn uống đầy đủ, mưa phải đanh áo mưa vào trong cặp, phải đem theo khăn giấy,… bởi vì em bảo em không thể bên anh chăm lo cho anh được.

Ừ, chúng ta yêu xa mà. Anh nhớ em đến điên dại, chúng ta chẳng thể nhắn tin với nhau nhiều, mỗi lần anh đang lỡ làm việc quan trọng, hay đang làm bài tập, hay chuẩn bị để mai kiểm tra, em sẽ ” trùng hợp” nhắn tin đến, và anh luôn trân trọng từng phút giây ở cạnh em, anh đành phải lo yêu thương và chìm đắm trong cảm giác ngọt ngào ấy, rồi hai giờ sáng vẫn phải thức để học bài, còn em thì ngủ mất rồi…

Sao anh cứ mãi nhớ hoài về em thế? Em nhỉ? Anh chính là người kết thúc mối quan hệ đó, vì một lí do, anh vẫn chưa sẵn sàng, anh cảm thấy cô đơn. Em này, em có để ý không, những tin nhắn ” em ơi anh bệnh” ” em ơi anh mệt quá ” ” em ơi hôm nay anh có chuyện rồi” ” em ơi hôm nay anh bị người khác hiểu lầm”,… em chẳng bao giờ trả lời kịp lúc cả.

Rồi ngay cả sinh nhật anh, em cũng quên mất. Ừ, em bảo em hay quên, nhưng anh chẳng biết là do em vô tâm hay vì anh không hề quan trọng. Anh nghĩ là vế thứ hai, và rõ ràng, nó là sự thật.

Em có người mới, em có cuộc sống riêng, em có một chàng trai mà em thương yêu thật lòng, ” Hóa ra, đó là em khi thật sự thích một người”.


Trong chuyện tình của mình, khi anh luôn là người chủ động, thì khi em và anh ta ở bên nhau, em luôn đăng hình anh ta mọi lúc, mọi nơi, em trân trọng, nâng niu, dành nhiều thời gian cho anh ta.

Còn anh thì sao nhỉ? Đã bao giờ em nghĩ tới cảm nhận của anh chưa? Có bao giờ em choàng tỉnh giấc với một mảng gối đã ướt đẫm? Có bao giờ cứ mỗi khi nghe thấy bất kì điều gì về anh, em khóc, em bận lòng? Không, em sẽ không đâu.

Loading...

Vì em không có thương anh, em chỉ coi anh là ” tạm bợ ” thôi. Chỉ có anh ngu ngốc, anh nhớ, anh thương, anh vấn vương, anh tổn thương và anh đau khổ. Anh ôm mãi một bóng hình, anh khép trái tim anh lại, anh cứ chìm mãi vào ký ức xưa cũ, cứ nhớ hoài về một người mà trái tim của người đó đã chẳng còn thuộc về anh.