Anh mệt mỏi rồi, đã đến lúc anh buông tay…

128

Bàn tay em đã nắm chặt lấy tay anh đi qua những kỷ niệm của chúng mình và cũng chính nó đã bỏ anh lại với những ngổn ngang mệt mỏi, quá khứ đó khiến anh ngạt thở. Đã có lúc anh cố chấp nghĩ rằng mình vẫn sẽ mãi nắm chặt nó không buông bỏ.

Cuộc tình chúng mình bắt đầu từ những cơn mưa. Vậy thì hãy để chính cơn mưa đó cuốn trôi hết những u sầu trong em, trả lại cho anh bầu trời trong lành và ở đó…không có em.

Anh mệt mỏi rồi, đã đến lúc anh buông tay, em nhé!

Loading...

Loading...

Nhiều người hỏi anh rằng, là anh có thấy tiếc cho quãng thời gian ở cùng em không. Cả thanh xuân của anh gói gẹm lại trong cái tên của em, nếu nói anh không hối tiếc thì đó là nói dối, những gì tốt đẹp nhất của tuổi trẻ là đã dành hết cho em, nhưng em của tuổi trẻ đầy sức sống đó cũng đã là của em.

Người ta nói những thứ đẹp đẽ quý giá nhất chỉ nên hưởng thụ một lần là quá đủ, vậy nên anh đã mãn nguyện rồi, vậy thì…anh hối tiếc cũng có ích gì em nhỉ.

Thời gian có thể xóa nhòa mọi vết thương nhưng nó cũng khiến cho con người thay đổi một cách đáng sợ. Cái ngày anh nhìn thấy em trao những cử chỉ ấm áp cho một người con trai khác không phải là anh.

Anh chợt nhận ra rằng những lời hứa hẹn của em đã bị những cơn gió kia thổi đi mất. Anhđã đánh đổi niềm tin của anhdành cho em, nhưng đổi lại anhnhận được hai chữ “phản bội” từ em, nó như con dao găm thẳng vào trái tim anhkhiến nó bật máu.

Anhchẳng thể rơi một giọt nước mắt nào, anhcũng chẳng thể đứng vững để tiếp tục nhìn hai người nữa, trước mặt anhlà một khoảng đen vô tận, vùng vẫy thế nào cũng không thể thóat ra được.

Từ ngày em đi, lúc bình minh ló rạng anh vẫn là anh, vẫn là chàng trai mạnh mẽ hay cười, bởi anh chẳng thể để mọi người biết anh đau, anh chôn vùi cảm xúc của bản thân để tránh sự xoi mói của người đời, anh sợ, sợ lắm ánh mắt thương hại của người khác.

Chỉ khi màn đêm buông xuống anh mới trở về với anh của chính anh, chỉ biết làm bạn với nước mắt, với những vết thương mãi không lành, với nỗi cô đơn đến cùng cực.

Anh chẳng cần lời hứa của em nữa

Bởi lời hứa nào cũng sẽ bị gió cuốn đi mất

Chẳng cần nụ cười em hướng về anh nữa

Nụ cười đó đã thuộc về ai kia

Anh chẳng cần gì…

Anh buồn đủ rồi, anh khóc đủ rồi, anh chẳng thể đợi chờ em quay về nữa. Anh mệt mỏi để níu giữ những kỷ niệm giữa chúng ta. Em đã muốn buông thì hà cớ gì anh phải cố gắng níu giữ. Đã đến lúc anh thả những giọt nước mắt của anh trở về với nắng, để nắng hong khô những ủ dột trong em.

Và một ngày nào đó, nụ cười của anh lại rạng rỡ hơn cả ánh dương, sẽ có một bàn tay khác nắm lấy tay anh.

Loading...

Nhất định, anh sẽ hạnh phúc…hơn em!